Giáo phận Cần Thơ

Nhà thờ Giáo xứ Chàng Ré

 

Nhà thờ Giáo xứ Chàng Ré
Giáo hạt Sóc Trăng

Nguồn : Cánh Đồng Truyền Giáo

 

Địa chỉ : Ấp PhúThuận, Xă ThạnhPhú. H.Mỹ Xuyên -ST  ( Bản đồ )

Chánh xứ : Linh mục Clêmentê Đỗ Hoàng Nhân

Tel

(079)3 853-983

E-mail

 

Năm thành lập

1898

Bổn Mạng

 

Số giáo dân

919

Giờ lễ

Chúa nhật     : 

Ngày thường : 

Các nhà thờ lân cận :  

Tư liệu :  Lược sử Giáo xứ - H́nh ảnh Giáo xứ 
                Chút tâm t́nh Chàng Ré!

-  Tin tức sinh hoạt

 

Lược sử Giáo xứ Chàng Ré

< chưa có >

Chi tiết bổ sung xin gởi về
giaoxugiaohovietnam@Yahoo.com 

..................................

Chút tâm t́nh Chàng Ré!

..Nhớ ḍng sông xưa bên lỡ bên bồi

Nhớ con đ̣ nhỏ sớm chiều vui đón khách ….

Câu ḥ vọng cổ rung rinh một mảng kư ức tuổi thơ của tôi đang vọng về như réo gọi những trang đời với đầy ấp kỷ niệm về quê hương, con đ̣, luỹ tre, ao cá …. Và cái ḍng sông bên lỡ bên bồi mà tôi chỉ mường tượng qua câu ḥ vọng cổ giờ như sừng sững dán trước mắt tôi. Có đến với thiên nhiên, mở ḷng ra dang rộng ṿng tay ôm ấp thiên nhiên mới cảm nghiệm được bài học quí giá mà thiên nhiên vốn dĩ luôn luôn muốn ban tặng cho đời.

Chúng tôi đang đứng đây dưới bến sông bên lở của nhà thờ Chàng Ré lóng ngóng đợi con đ̣ bên bồi sang đón, trong lúc chín ḷng chờ đợi, cái khoảnh khắc ấy trở nên dai dẳng làm sao?!! Thế rồi, từng luồng gió mát mơn trớn trên má lùa vào mái tóc, ngấm vào da thịt buốt tận tim, làm tôi cảm nghiệm được những tinh tuư của nơi này mà muốn trải ḷng minh ra.

Tôi bắt đầu từ thiên nhiên và học cùng con người về thiên nhiên.

- Thưa Bác tại sao người ta gọi nơi đây là Chàng Ré ?!

Ông Lăo chỉ tay về cái khúc quẹo như cái cùi chỏ của con sông Nhu Gia và giải thích. Con sông này ngày xưa là nơi mừng lễ rước nước hoạt động đua ghe ngo của người dân tộc Khmer trên khúc sông này và khi đoàn đua đến chỗ quẹo kia th́ nước rút xuống v́ thế đoàn đua không thể qua chỗ cạn kia nên phải dừng lại chờ nước lên nên nơi này được gọi là Chặng Ghé. Do có sự cố nên nơi này không c̣n an toàn cho hoạt động đua ghe ngo sau này được dời về sông Sóc Trăng. Và cứ thế chữ Chặng Ghé từ từ bị đọc lệch đi rồi thành Chàng Ré như ngày nay.

…Chặng Ghé ..Chàng Ré … Tôi quay sang nhóc nhỏ đi chung thấy hắn tay lia lia cái máy chụp h́nh miệng lẩm bẩm nhưng muốn ghi lại cái khoảnh khắc vừa được học lịch sử nơi này nên chụp mấy phô về làm minh chứng chứ đâu?! hihihi. Hai bọn tôi có mặt nơi này vốn dĩ cái tính bon chen ham vui, người ta đi v́ quư mến Ông Cha Sở nơi này mà đến chúc mừng lễ bổn mạng, c̣n hai đứa tôi chen chân theo v́ mục đích ǵ th́ ḷng hai đứa biết rơ. Kêu bằng ông Cha Sở cho oai vậy chứ ổng mới rũ bỏ cái chân Cha Phó hoành tráng ở cái xứ Đại Hải mà chân c̣n chưa ráo về đây làm Cha Sở buổi đầu với ổng chắc cũng nhiêu khê. Chúng tôi đọc được nỗi lo trên đôi mắt cũng như con người bị sụt cân của ổng. Ai cũng có một thời trẻ để mà già ấy mà vậy mà mấy người già hay quên cái lúc ḿnh c̣n trẻ cũng đầy khối những sai lầm khuyết điểm, hay tại v́ biết thế nên nóng vội muốn đẩy người trẻ đi theo hướng mà gọi là có kinh nghiệm ngă ngựa của ḿnh nên khuôn mẫu đến hà khắc làm cho người trẻ khó thở đâm ra mất hoà khí lắm khi huynh đệ lại tương tàn Cha Con lại ai oán , v́ thế nên hai thế hệ già trẻ khó dung hoà nếu không được trao trước cái bửu bối để hộ thân. Ấy là trước đây, giờ th́ xa rồi nên thấy ai cũng quyến luyến hay ngộ ra một điều trong trái tim của mỗi Linh Mục đều có h́nh ảnh của “ Người Cha nhân từ Ông Chủ tốt bụng “ mặc dù lắm lúc cái bản tính con người của Ngài cũng trổi lên nhiều câu cộc cằn không dễ đi vào ḷng người.

Ở đời không ǵ có thể qua mắt được Đức Chúa Trời nên quả báo là nhăn tiền, người ta mang tâm t́nh chiên lành đi về nhà Cha c̣n hai đứa tôi là hai con chiên lạc nên thay v́ đường gần không đi nghe lời bọn xấu dụ khị đẩy tuốt một ṿng xa lắc xa lơ, nhưng trong cái xui nó có cái hên nhờ thế hai đứa mới mở thêm được một tầm nh́n trên mười kilomet. Đời sống của bà con nơi này chắc cũng năm ăn năm thua theo những cái đê bao, vuông nuôi xú, con đường dẫn hai đứa tôi lạc lối để vào đến nhà thờ tôi nhận ra nhà cửa thưa thớt, một cái viễn cảnh vùng quê đang quay vù vù trong đầu tôi, làm cái mắt tôi xốn xốn cái miệng ngứa ngứa nên cứ có tí thời gian là tranh thủ ngay một cái bản tiểu sử trích ngang của nơi này.

Cha sở th́ cứ hiền lành bộc bạch những khắc khoải lo âu. Đời sống đạo ở đây cũng hiu hắt như con nước lớn nước ṛng như ḍng sông bên lở bên bồi. Hỏi tại sao ? Câu trả lời làm tôi choáng váng sau mấy giây mới định thần lại mà nghiệm ra đáp số. Tất cả bởi v́ phải phụ thuộc vào con nước, bà con đối diện bên kia sông nhà thờ khoảng sáu mươi gia đ́nh có lắm cái éo và le, chỉ khoảng hai mươi lăm gia đ́nh là có thường xuyên đi lễ mỗi chủ nhật, c̣n những gia đ́nh khác th́ cũng lạc lơng, lặn ch́m như nước lớn nước ṛng. Tại sao ?. Bởi v́ đường đi khó, đường nhân gian trắc trở nên đường đến với Chúa lại càng trắc trở hơn, mỗi người phải mất bảy ngàn tiền đ̣, một gia đ́nh năm người th́ phải trả ba mươi lăm ngàn mới đến được với Chúa trong thành lễ MiSa. Nghe đến đây tôi tạ ơn Chúa lia lịa v́ con không phải thế, vèo cái là tới nhà thờ. Cái ăn cái mặc đă khó mà cái việc đến với Chúa càng chồng lên chữ khó v́ quang gánh bạc tiền, đời sống khó khăn nên giáo xứ có khoảng bảy trăm hộ th́ hết ba trăm hộ bỏ nơi chôn nhao cắt rốn đi t́m miền đất lạ (B́nh Dương) để trôi nổi theo đời sống cơm áo gạo tiền. Giáo dân thường hay trêu Cha Sở (Lễ xong chúc anh chị em đi B́nh An mà họ lại bỏ đi B́nh Dương hết rồi). Bỏ một ngôi thánh đường có chiều dầy lịch sử một trăm mười mấy năm để ra đi rượt đuổi những đồng đỏ xanh để mưu cầu sự sống quả là những điều chỉ nghĩ đến đă đau nhói ḷng. Cái ngôi Thánh đường mà mười mấy năm trước đây họ đă chung tay cộng góp với Cha Giuse Long những mẫu ruộng liếp mía, những mồ hôi nước mắt, những cộng góp khó nhọc nhưng đầy yêu thương để xây nên và trải qua bao đời ǵn giữ, ấy mà lại bỏ ra đi cũng chua chát ḷng. Cái tâm t́nh người ra đi th́ luôn mong ngày trở lại, nhưng ngày trở về th́ xa lắc xa lơ đó là kinh nghiệm của bản thân tôi. C̣n nhiều việc ngổn ngang trước mắt với một ông Cha sở tuổi đời c̣n quá trẻ. Nhưng tôi thấy sức bật đang nhú lên, nụ mầm được ương lại từ những yêu thương chân thành có lẽ qua tay Chúa hạt giống ấy sẽ nảy sinh và đơm bông ít ra cũng hạt sáu chục. V́ có nhiều lần tôi loáng thoáng nghe ra cái tâm niệm về quê xây dựng những vùng nghèo khổ, mang lại mạch suối trong lành cho đoàn dân Thiên Chúa của Cha. Tôi tin với mảnh đất tâm hồn màu mỡ những yêu thương ấy Ngài sẽ làm lớn lên t́nh yêu của Đức KiTô nơi ngôi thánh đường nhỏ bé này: Chàng Ré

Xương Rồng

 


 

 H́nh ảnh nhà thờ Giáo xứ Chàng Ré

Credit of Nguyễn Hồng Khánh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

H́nh ảnh bổ sung xin gởi về
giaoxugiaohovietnam@Yahoo.com