Giáo phận Đà Nẵng

Nhà thờ Giáo xứ Trung Phước

 

Nhà thờ Giáo xứ Trung Phước
Giáo hạt Trà Kiệu

 

Địa chỉ :   Xă Quế Trung, H. Nông Sơn, Tỉnh Quảng Nam  ( Bản đồ )

Chánh xứ : Linh Mục G.B. Hoàng Đ́nh Ưng, SDB

Tel

 

E-mail

 

Năm thành lập

1959

Bổn mạng

Đức Mẹ Hồn Xác Lên Trời

Số giáo dân

445

Giờ lễ

Chúa nhật     :

Ngày thường :

Các nhà thờ lân cận :  

Tư liệu :  Lược sử Giáo xứ - H́nh ảnh Giáo xứ 

-  Tin tức sinh hoạt

* Giáo Xứ Trung Phước Hành Hương Năm Thánh (12/9/2010)

 

Lược sử Giáo xứ Trung Phước

Địa danh Giáo xứ Trung Phước có lẽ còn xa lạ với nhiều giáo dân trong Giáo Phận Đà Nẵng. Điều này dễ hiểu, bởi nó cũng mang trên mình một số phận hẩm hiu, nếu không nói là đau xót.

Trung Phước là một xứ miền núi thuộc Huyện Nông Sơn, tách từ huyện Quế Sơn, thuộc Tỉnh Quảng Nam, cách Đà Nẵng gần 100 km về hướng Tây Nam, là một giáo xứ đã có từ năm 1959, do cha Louis Huỳnh Nhẫn làm quản xứ.

Ngôi Thánh đường tọa lạc trên một gò đất cao, rộng rãi, gần chợ Trung Phước. Do chiến tranh khốc liệt, cùng với biến cố “đại hồng thủy” năm Th́n, 1964, Giáo dân di cư về quận 3 (Sơn Trà), và cùng giáo dân Ô Gia lập thành Giáo xứ Gia Phước ngày nay. Sau 1975 một số trở về quê hương, nhưng lúc này Thánh đường và nhà xứ nhà nước đă trưng dụng làm trường Trung học cấp 1, cấp 2 của xã Quế Trung. Các linh mục quản xứ Xuân Thạnh, kiêm cả Trung Phước và coi ở đây như một họ lẻ của Xuân Thạnh nhưng không có nhà thờ. Thỉnh thoảng, các cha vẫn lên dâng Thánh lễ tại nhà giáo dân.

Sau một thời gian dài, nhà nước cấp một mảnh đất rộng 570m2 khác để xây dựng nhà thờ. Năm 1999, vào dịp lễ Trinh Nữ Vương, Tòa Giám Mục đặt viên đá đầu tiên xây dựng ngôi thánh đường toạ lạc trên mănh đất nói trên.

1. Thời kỳ hình thành Giáo xứ:

Theo lời kể của ông Giuse Nguyễn Giảng, nay đã 80 tuổi, thuộc chi họ Đại Bình, thì vào khoảng năm 1939 – 1940, tại Trung Phước có một chi họ gồm 10 gia đình:

Đứng đầu là ông Nguyễn Cứng, rồi đến gia đình các ông Đinh Kiên Tăng, Võ Thị Lộ, Nguyễn Chánh, Nguyễn Dinh, Trần Kim Sáu, Nguyễn Tộ, Nguyễn Nghinh, Nguyễn Bằng, Nguyễn Dư. Họ là những gia đình công giáo từ Trà Kiệu, La Tháp, Điện Bàn,… di cư vì chiến tranh thời Pháp thuộc, họ đã dừng lại vùng đất Trung Phước để lập nghiệp, sống xen lẫn cùng dân địa phương. Hằng quý có các cha người Pháp, từ La Tháp lên dâng Thánh Lễ và ban các Bí tích cho những gia đình di dân này.

2. Các thời kỳ:

Từ năm 1958, cha Louis Huỳnh Nhẫn về quản xứ La Tháp, từ đó cha chú trọng hơn đến đoàn chiên lẻ loi không người chăn dắt. Sau hơn 1 năm lui tới thăm dò, thì năm 1959 cha lãnh ý Bề trên, về coi sóc Giáo xứ Trung Phước, là cha sở đầu tiên của giáo xứ.

Vừa đặt chân lên vùng đất mới, việc đầu tiên của cha là củng cố đức tin cho đoàn chiên bé nhỏ, để làm nền tảng cho việc mở mang nước Chúa. Song song với việc rao giảng Tin Mừng, cha đã lo xoay sở mua một ngọn đồi rộng chừng 6000m2, tiến hành xây dựng Nhà thờ và nhà xứ. Ngoài ra, cha còn chăm lo đời sống kinh tế cho những hộ nghèo, mở trường dạy chữ cho con em không kể lương giáo. Nhờ vậy, chỉ trong một thời gian ngắn, nhiều họ đạo mới được thành lập. Không kể 2 chi họ Tý – Sé và Dùi Chiên ở thượng nguồn sông Thu Bồn đã có từ lâu đời. Theo một số tài liệu (Đôi nét về các giáo xứ trong Giáo Phận Đà Nẵng của L.m Phêrô Lê Như Hảo), thì 2 chi họ này đã có tên trong bản Biên Niên của các Thừa Sai Ba-lê và trong tờ trình của Cha Lefebvre gởi lên Hội dòng Phan Sinh năm 1741, có ghi sở Dùi Chiên là Tự Xuân. Bấy giờ có 100 giáo dân và chi họ Tý – Sé đã có nhiều anh hùng tử đạo. Tại vùng Tý – Sé ngày nay, vẫn còn dấu tích của nền Nhà thờ, và 3 gia đình vẫn giữ đạo. Trên Tý – Sé chừng 1km, vẫn còn địa danh mang tên “Xóm đạo”. Nay là điểm du lịch “Hòn Kẻm Đá Dừng” thuộc xã Quế Lâm. Và dưới vùng Tý – Sé chừng 5 km là chi họ Bình Yên. Khi mới thành lập, bổn đạo rất đông, nhưng vì chiến tranh và thiếu vắng linh mục, nên đức tin cũng mai một. Hiện nay, chỉ còn 1 gia đình giữ đạo. Song song với chi họ Bình Yên, bên kia sông là chi họ Phú Gia và Đông An. Hai chi họ này đã có Nhà nguyện nhưng đều bị chiến tranh tàn phá. Nay tại Phú Gia còn 2 gia đình và Đông An còn 4 gia đình giữ đạo.

Dưới Bình Yên chừng 4km là chi họ Xuân Hòa, đây là chi họ còn đông đúc nhất. Năm 1964, đã có Nhà thờ ở đầu làng, sau vì chiến tranh hư hoại, và vì mất an ninh nên thời cha Giuse Nguyễn Văn Trúc, quản xứ An Hòa, lên làm mục vụ, cho làm ngôi Nhà nguyện xuống cuối làng, nay chỉ còn nền đất hoang. Từ khi Giáo xứ Trung Phước được hồi sinh, chi họ Xuân Hòa cũng đang trở mình. Theo thống kê mới đây, chi họ Xuân Hòa hiện nay có 41 gia đình với hơn 150 bổn đạo. Đây là chi họ còn lại đông nhất của Trung Phước.

Song song với chi họ Xuân Hòa, bên kia sông là chi họ Khánh Bình. Chi họ này đã có Nhà nguyện nhưng vì chiến cuộc nay cũng không còn, nền Nhà nguyện nay nằm trong khuôn viên Ủy Ban Xã Quế Ninh.

Dưới Xuân Hòa chừng hơn 1km là chi họ Nông Sơn. Đây là nơi quy tụ anh chị em công nhân đang khai thác mỏ than và các gia đình quân nhân đang tại ngũ. Nơi đây an ninh khá tốt trong thời gian dài, nên cũng là nơi trú ngụ cho nhiều bổn đạo trong thời chiến tranh. Cụ bà Anna Lê Thị Quý nay đã 94 tuổi, nhưng còn khá minh mẫn kể lại rằng: “Thánh lễ cuối cùng bà được tham dự là lễ Giáng Sinh năm 1968 tại Hý trường Nông Sơn, do cha Nguyễn Công Thành lúc đó đang coi xứ An Hòa lên dâng lễ. Đêm đó, lương giáo đều tham dự rất đông, và có cả anh em bộ đội từ trong rừng ra. Sau đó thì Nông Sơn bị thất thủ, bà không được tham dự Thánh lễ nào cho đến nay. Từ khi Trung Phước có Nhà thờ mới, bà rất ao ước được nhìn thấy và để tham dự Thánh lễ, nhưng không thể đi lại được v́ đă mù loà”.

Đối diện với mỏ than Nông Sơn, bên kia sông là chi họ Cà Tang, với chừng vài trăm giáo hữu, chi họ này cách Trung Phước chừng 3 km nên không có Nhà nguyện. Nay chỉ còn vài gia đình theo đạo.

Ngoài những chi họ ở xa như vừa kể, Giáo xứ Trung Phước còn được bao bọc bởi các chi họ như Trung Hạ, Trung Viên, Trung Nam, Quế Lộc và Đại Bình. Các chi họ này đều đông người theo đạo và đã có Ban Đại Diện của mỗi chi họ.

Cổ nhân thường nói: “Mưu sự tại nhân, thành sự tại Thiên”. Công trình của Cha Louis Huỳnh Nhẫn đang còn trong thời kỳ khai phá, chỉ mới hoàn tất cơ bản tại Trung Phước, các nơi khác đều dang dở, từ cơ sở vật chất cho đến việc rao giảng Tin Mừng, đang còn nhiều dự án chưa thực hiện. Ý Chúa lại muốn cách khác chăng? Trận thủy lạo năm Giáp Thìn (1964) đã tàn phá tất cả 5 xã vùng Tây, cuốn trôi nhiều nhà cửa, tài sản cùng hoa màu và làm chết cả ngàn người.

Sau trận lụt, mọi người đều như trắng tay, cha Louis lại phải chạy vạy để xin cứu trợ cho đồng bào không kể lương giáo. Hậu quả của trận lụt khó bề khắc phục, an ninh thêm bất ổn, cha kêu gọi bà con giáo dân chạy ra Đà Nẵng để tìm việc làm sinh sống. Ban đầu số giáo dân ít, cha gửi nhờ tại Địa sở Tam Tòa. Lúc đó, cha Hồ làm quản xứ, ngài kêu gọi giáo dân Tam Tòa đùm bọc giúp đỡ. Hai tháng sau, vì không thể trụ lại ở quê nhà, nên số giáo dân di tản ngày một đông. Trước tình thế đó, cha Louis lại dìu dắt bà con giáo dân Trung Phước cùng với Giáo xứ Ô Gia, Đại Lộc chạy sang Mỹ Khê, lúc đó đang còn bãi cát hoang vu làm lều tạm sinh sống qua ngày, chủ yếu nhờ vào các cơ quan từ thiện.

Đến năm 1967, Nhà nước quy hoạch đô thi. Đồng bào tỵ nạn Trung Phước và Ô Gia tập trung tại phường An Cư 3 và 4, khai sinh ra Giáo xứ Gia Phước cho đến nay.

Sau ngày thống nhất đất nước (30/4/1975) , một số bà con Trung Phước trở lại quê nhà sinh sống. Nhà thờ phần v́ thiếu vắng linh mục, vì đã bị chiếm dụng từ năm 1974, làm kho chứa vũ khí. Sau năm 1975, thì làm kho lương thực, nhà xứ vẫn còn nhưng hư hại không thể dùng được. Toàn bộ khu vực Nhà thờ bị Nhà nước trưng dụng xây dựng trường học. Chỉ còn ngôi Thánh đường chưa bị đập phá. Đời sống đạo của bà con như rắn mất đầu, như đàn chiên không người chăn dắt. Thêm vào đó là phương tiện đi lại rất khó khăn, nên hàng năm ai có điều kiện thì chỉ đi lễ Giáng Sinh và Phục Sinh tại Trà Kiệu, Hội An hoặc Gia Phước.

Đến năm 1993, cha Bô-no-ven-tu-ra Mai Thái làm quản xứ Xuân Thạnh, cha thường xuyên lên thăm viếng bà còn giáo dân còn lại. Những lần ngài dâng lễ tại nhà giáo dân đều bị bắt lập biên bản. Nhưng cha không nản lòng, coi đây là dấu hiệu Chúa thử thách. Cha kêu gọi giáo dân tụ họp lại, lập danh sách cho đủ con số cần thiết, rồi cử người viết đơn xin lại Nhà thờ. Lúc này, Cha Bonaventura được ĐGM đưa đi tu nhgiệp tại Pháp, thay thế Ngài là Cha Giuse Nguyễn Trung Thành, làm Quản xứ Xuân Thạnh kiêm lo Trung Phước.

Sau hơn 2 năm chờ đợi, Nhà thờ Trung Phước được xây mới tại Gò Lu, cuối làng Trung Phước, và Nhà thờ cũ phải tháo dở để bàn giao đất cho xã quản lý. Đúng vào dịp lễ Đức Maria Trinh Nữ Vương (22/8/1999), Tòa Giám Mục cho làm lễ khởi công, đặt viên đá đầu tiên xây dựng ngôi Thánh đường mới. Sau hơn 1 năm xây dựng, ngôi Nhà thờ mới được khánh thành vào ngày Mồng 3 Tết Nguyên Đán năm Canh Thìn (2000), trước sự vui mừng khôn tả của bà con giáo dân Trung Phước sau bao năm chờ đợi. Kể từ đây, Giáo xứ Trung Phước được coi như họ lẻ của Giáo xứ Xuân Thạnh. Mỗi Chúa Nhật và các dịp lễ lớn cha sở Xuân Thạnh về dâng Thánh lễ cho bổn đạo tại đây. Sau Cha Giuse Thành, Cha Antôn Trương Gia Ninh kế tục. Đến cuối năm 2001, cha Gioan Nguyễn Văn Hoàng về làm phó xứ Xuân Thạnh, đặc trách Trung Phước – về sau Ngài trở thành quản xứ Xuân Thạnh. Là linh mục trẻ, năng động, cha tận dụng mọi điều kiện để chăm lo đời sống đức tin cho bổn đạo. Cha đã mời các nữ tu Dòng Thánh Phao-lô, cũng như các thầy đại chủng viện dịp nghĩ hè về cộng tác, mở các lớp giáo lý tân tòng, xưng tội và thêm sức. Đặc biệt, các đôi hôn nhân không hợp luật vì thiếu linh mục lâu năm đã được hợp thức hoá. Nhờ vậy, Thánh lễ Chúa Nhật ngày một đông, đời sống đạo ngày một khởi sắc hơn.

Nhưng Giáo xứ Trung Phước đông đảo ngày xưa lúc nàyatrowr thành một họ đạo. Mãi đến ngày ngày 9 tháng 12 năm 2005, Đức Giám Mục Phaolô Tịnh Nguyễn Bình Tĩnh chính thức bổ nhiệm cha Phêrô Nguyễn Đệ, nguyên là phó xứ Thanh Đức, về làm quản xứ Trung Phước, khai sinh một thời kỳ mới cho giáo xứ này. Nhà xứ chưa xây dựng, Cha Phêrô Đệ ở ngay tại pḥng thánh để điều hành Giáo xứ trong 4 năm đầu.

Công việc của Cha Phêro lúc này không chỉ củng cố đời sống đức tin, khơi lại nếp sống đạo qui củ ngày xưa, Ngài c̣n lo xây dựng cơ sở vật chất. Nhà xứ 2 tầng khang trang, có tường rào khuôn viên cũng như đền Đức Mẹ thật đẹp.

3. Hiện T́nh Giáo xứ:

Sau 4 năm tái lập Giáo xứ và điều hành bởi hàng giáo sĩ Giáo phận, v́ nhu cầu truyền giáo cấp thiết, ngày 27/8/2009, Đức Cha Giuse Châu Ngọc Tri, Giám mục Giáo phận, đă uỷ thác xứ đạo Trung Phước cho Ḍng Ngôi Lời, và linh mục quản xứ là Cha Gioan Baotixita Hoàng Đinh Ưng, với sự trợ giúp của các tu sĩ thuộc ḍng. Cha Phêrô Nguyễn Đệ nhận đảm trách mục vụ Giáo xứ La Nang, cũng vừa được tái lập.

Cũng nên biết rằng, Trung Phước là một xứ đạo xa xôi, hẻo lánh, nằm thượng nguồn của nhánh sông Thu Bồn, sông sông lớn nhất của vùng xứ Quảng. Hằng năm Trung Phước gánh chịu bao nhiêu khó khăn về đời sống thiên tai, lụt lội. Người dân nơi đây có nhiều khó khăn, thiệt tḥi. Những người tín hữu sống rải rác trong 5 xă, sống cách xa nhà thờ, giao thông đi lại khó khăn, chính v́ thế sinh hoạt giáo xứ không mấy thuận lợi, mọi sinh hoạt được tổ chức vào ngày Chúa Nhật. Ước mong, những người tín hữu nơi đây, dù sống trong hoàn cảnh khó khăn, những kiên vững trong đức tin, nhất là ư thức ḿnh là muối, là men, là ánh sáng, mà chính Chúa gửi đến vùng đất này.

Cầu chúc Trung Phước dưới sự chăm sóc của các cha ḍng Ngôi Lời, mỗi ngày phát triển về mọi mặt để công cuộc loan báo Tin Mừng được triển nở tại vùng đất xa xôi này.

Cầu chúc Trung Phước ngày hành hương với nhiều ơn lành của Chúa.

Trung Phước Chúa Nhật 24 thường Niên 2010.

* Nguồn : Trang nhà Giáo phận Đà Nẵng

 

...............

 

NIỀM VUI XUÂN MỚI TẠI GIÁO XỨ TRUNG PHƯỚC

Muốn đặt chân đến Giáo xứ Trung Phước, Giáo phận Đà Nẵng, thuộc xă Quế Trung, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam phải đi qua một con đèo khá dài, mang cái tên ngồ ngộ là “Đèo Le”. Theo những người dân địa phương, ngày xưa, không ai có thể đi một mạch qua con đèo này mà không cần dừng chân ngơi nghỉ lấy sức nơi đỉnh đèo. Sự mỏi mệt khiến khách bộ hành phải “há miệng le lưỡi”. Tên “Đèo Le” rất tượng h́nh bắt nguồn từ đấy và tồn tại cho đến ngày nay dù không c̣n mấy ai đi bộ qua đèo nữa.

Giáo xứ Trung Phước được khai sinh năm 1959, vừa tṛn nửa thế kỷ. Nhưng chiến tranh và trận lụt năm Th́n 1964 đă vội xoá tên giáo xứ này. Hằng chục người dân đă bị cuốn trôi theo con nước hung hăng, những người may mắn sống sót đă bồng bế nhau xuống Thành phố Đà Nẵng, cách đó gần 100 cây số về hướng Đông Bắc. Sau chiến tranh, Trung Phước cũng là xứ đạo phục hồi chậm nhất, măi đến năm 2000 mới xây lại được nhà thờ, và năm 2005, Cha Phêrô Nguyễn Đệ mới nhận bài sai về làm Quản xứ. Mọi sự như phải làm lại từ đầu, từ việc quy tụ đàn chiên tản mác, tổ chức sinh hoạt tôn giáo, cho đến việc xây dựng các cơ sở vật chất.

Chúa Nhật đầu Xuân mới Kỷ Sửu 2009 này, Giáo xứ Trung Phước đă đón Đức Giám mục Giáo phận Giuse Châu Ngọc Tri, Cha Tổng Đại diện FX Đặng Đ́nh Canh về dâng Thánh lễ đầu năm, đồng thời khánh thành ngôi nhà sinh hoạt và Đài Đức Mẹ. Đồng hành với phái đoàn Toà Giám mục, có Ban Đại Diện Giáo dân và các Trưởng Hùng Tâm Dũng Chí của Giáo xứ Thanh Đức, là Giáo xứ miền xuôi kết nghĩa với Giáo xứ Trung Phước miền ngược.

Hơn phân nửa giáo dân nơi đây phải mất cả buổi, thậm chí cả ngày mới có thể tham dự Thánh lễ Chúa Nhật, v́ đường đi cách trở, đ̣ dọc đ̣ ngang, gian nan nguy hiểm. Nhưng hôm nay, họ đă tề tựu đông vui tham dự ngày hội lớn của Giáo xứ. Những lời chào mừng Đức Cha và dẫn vào Thánh lễ của Cha sở Phêrô chan chứa tâm t́nh tạ ơn. Bộ mặt hôm nay của Giáo xứ đă là ân nghĩa của biết bao nhiêu tấm ḷng gần xa trong ngoài Giáo phận. Giáo xứ vẫn cần được tiếp tục quan tâm giúp đỡ. Hăy cùng tạ ơn Thiên Chúa.

Ngôi nhà sinh hoạt hai tầng là cả một giấc mơ của mọi người, nhất là của các cháu thiếu nhi, v́ mỗi Chúa Nhật hằng tuần, các cháu phải dùng cơm trưa tại Giáo xứ th́ mới đủ thời gian dự Thánh lễ, học giáo lư và đường xa đi về.

Cha sở Phêrô Nguyễn Đệ cảm động thuật lại cho chúng tôi tâm t́nh chân thành của bà con lương dân trong khu vực, là từ nay, mỗi mùa mưa gió đến, họ không c̣n phải tay bế tay bồng lên núi tránh lụt như những năm về trước nữa, v́ đă có ngôi nhà sinh hoạt hai tầng của nhà thờ là nơi sẽ ân cần đón tiếp họ.

Bữa cơm trưa tại Giáo xứ miền núi mà chẳng nhà quê tí nào, v́ nghe đâu có một ân nhân đă cúng nguyên một con ḅ. Giáo dân cả xứ cùng với quan khách đă quây quần bên bàn ăn thơm phức, được điệu múa của các “sơn nữ” giúp vui, cùng với màn xổ số lôtô của các huynh trưởng, đă liên kết niềm vui của mọi người. Hy vọng đây là dấu hiệu tích cực cho một Giáo xứ đă thực sự hồi sinh từ bao khó khăn thử thách.

* Nguồn : VietCatholic

 


H́nh ảnh nhà thờ Giáo xứ Trung Phước

< chưa có >

Hính ảnh bổ sung xin gởi về
giaoxugiaohovietnam@Yahoo.com 

[Trở về đầu trang ]