Giáo phận Thanh Hóa

Nhà thờ Giáo xứ Phúc Lăng

 

Nhà thờ Giáo xứ Phúc Lăng
Giáo hạt Chính Ṭa

 

Địa chỉ :    Quảng Trường, Quảng Xương, Thanh Hóa ( Bản đồ )

Chánh xứ : Linh mục Giuse Trần Xuân Mạnh (10/2016)
Phó xứ     : Linh mục Giuse Nguyễn Văn Linh (10/2016)

Tel

 

E-mail

 

Năm thành lập

 

Lễ Bổn Mạng

 

Số giáo dân

1365

Giờ lễ

Chúa nhật     : 

Ngày thường :

Các nhà thờ lân cận :   Gh Gia Hạ - Gx Thanh B́nh

Tư liệu :  Lược sử Giáo xứ - H́nh ảnh Giáo xứ  - Video Giáo xứ

-  Tin tức sinh hoạt

* H́nh ảnh Thánh lễ nhận xứ của cha Phaolo Phạm Văn Điền tại xứ Phúc Lăng
* Mười triệu đồng học bổng cho giáo xứ Phúc Lăng,(23/1/2011)

 

Lược sử Giáo xứ Phúc Lăng

< chưa có >

Chi tiết bổ sung xin gởi về
giaoxugiaohovietnam@Yahoo.com 

.............................

Tạm biệt vùng núi Vân Lung, Đồng Mực, chia tay miền biển Nghi Sơn, Sầm Sơn, tôi về lại đồng bằng với Phúc Lăng. Không c̣n nào là núi non, nào là biển, nào là đất đỏ, nào là rừng cây mà chỉ c̣n là lúa vàng óng ánh. Đi sâu vào xă Quảng Trường, huyện Quảng Xương – nơi có giáo xứ Phúc Lăng với hương lúa chín, hương rơm rạ làm xốn xang ḷng người. Đó là cái chất của quê hương, là cái hồn dân tộc và là sự thanh b́nh của một vùng đất.

Hôm nay, ở giáo xứ mang tên niềm vui, hạnh phúc – Phúc Lăng, lịch sử lại sang trang với việc chào đón một tân quản xứ mới và tiễn chào cha cựu quản xứ đă gắn bó bao năm. Một thánh lễ đặc biệt mà giọt nước mắt rơi nhiều hơn là nụ cười. Khóc v́ buồn và cũng là khóc bởi v́ vui…

Chiều ngày 20/10/2011, với việc công bố Bổ Nhiệm Thư số 18 - BNLM – 2011 của Đức Giám Mục giáo phận Thanh Hóa Giuse Nguyễn Chí Linh, cha Phaolo Phạm Văn Điền chính thức là chính xứ Phúc Lăng.

Cha Phaolo Phạm Văn Điền năm nay đă bước sang tuổi 46 với 17 năm trong thiên chức linh mục. 17 năm linh mục, cha đă đi qua nhiều vùng đất, đă dừng lại coi sóc nhiều xứ khác nhau, những nếp nhăn đă bắt đầu hằn lên trán cha, mái tóc cũng đă bắt đầu điểm những sợi bạc. Thời gian và t́nh cảm với con chiên đă “lấy đi” của cha biết bao ưu tư, trăn trở. Đông Quang là xứ cha coi sóc trong 6 năm trở lại đây. Vâng lời Chúa, vâng lời Đức Cha, cha lên đường nhận nhiệm vụ mới, bỏ lại đàng sau những điều c̣n dang dở chưa làm xong, bỏ lại sau tấm ḷng yêu mến, quyến luyến không rời của hơn 1000 giáo dân xứ Đông Quang. Mặc dù đă đón cha xứ mới vào sang ngày 20 -10, nhưng cái t́nh với cha xứ cũ vẫn chưa thể nào dứt được, mấy trăm giáo dân Đông Quang đă tới với xứ bạn Phúc Lăng để chào tạm biệt cha xứ thân yêu.

Và thánh lễ nhận xứ của cha Phaolo đă diễn ra trong những nỗi nghẹn ngào vào 15 giờ do Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh chủ sự. Cùng đồng tế với ngài có cha Tổng Đại Diện Phêrô Vũ Tiến Phúc, và hơn hai mươi cha trong giáo phận. Không thể thiếu trong thánh lễ là sự hiệp thông của đông đảo bà con giáo dân hai xứ Đông Quang và Phúc Lăng.

Ngồi cũng với hàng ghế của các bà, các mẹ đến từ Đông Quang, tôi cảm nhận rơ nỗi buồn của họ. Những đôi mắt vẫn c̣n hoe hoe, rơm rớm nước nhưng vẫn cố để tung hô những lời ca ngợi Thiên Chúa, vẫn lắng nghe những lời chia sẻ của Đức Cha và cùng tham gia thánh lễ với xứ chủ nhà.

Giáo xứ Phúc Lăng tuy ít nhân danh nhưng chưa bao giờ thiếu vắng chủ chăn, cứ “tống cựu” rồi lại “nghinh tân”. Và hôm nay đây cũng thế, giáo xứ tiễn cha Giuse Phạm Văn Định đi nhận nhiệm sở mới, đón cha Phaolo Phạm Văn Điền. Đức Cha đă bày tỏ trong bài giảng lễ: “Trong những ngày qua đưa các cha đi nhận xứ mới, tôi nhận thấy rằng, các linh mục của giáo phận Thanh Hóa chúng ta thường từ giă nhiệm sở cũ trong nước mắt của những người giáo dân. Thấy mà xúc động và đau ḷng…”. Khi giáo dân c̣n có thể khóc khi các cha xứ ra đi đó là bằng chứng họ vẫn c̣n yêu thương các vị mục tử của ḿnh. Mỗi người chúng ta sinh ra đời đều mang một ước mơ, mơ một tương lai tươi sáng về vật chất và tinh thần, giấc mơ an cư lạc nghiệp. Cuộc đời của Chúa Giêsu là một cuộc hành tŕnh không bao giờ dừng lại chỉ có ra đi theo sứ mệnh của Thiên Chúa Cha. “Lương thực của ta là làm theo ư Đấng đă sai ta”. Giấc mơ của Chúa Giêsu không phải là an cư lạc nghiệp giống như con người chúng ta. Giấc mơ của Người là đem lửa xuống trần gian và làm cho ánh lửa đó bùng cháy lên. Đó là lửa t́nh yêu. Lửa t́nh yêu đó chính là nguồn sống, là động lực để Chúa Giêsu ra đi, hoàn thành nhiệm vụ mà Chúa Cha giao phó. Đó là cuộc khổ nạn trên thập giá, là cuộc đời đầy máu, mồ hôi và nước mắt. Linh mục cũng luôn phải ra đi. Cuộc đời các cha cũng chính là cuộc đời Kitô thứ hai. Các cha cũng là con người, cũng rung động những nhịp yêu thương như con người nhưng các cha không được phép dừng lại với bất cứ ai và bất cứ nơi nào. Cộng đoàn chúng ta có thể khóc v́ phải chia ly, phải tiễn biệt cha xứ của ḿnh c̣n các cha th́ chỉ biết vâng nghe và chấp nhận. Có khóc, có buồn cũng phải lặng lẽ nuốt vào sâu trong tim. V́ vậy, Đức Cha cũng mong rằng dù là Đông Quang hay Phúc Lăng, dù có mến yêu cha cựu quản xứ đến đâu đi nữa th́ hăy cộng tác và cầu nguyện cho các ngài, v́ rồi đây, một ngày nào đó các ngài lại phải ra đi. V́ các cha là linh mục, là môn đệ của Chúa…

Sau khi Đức Cha chia sẻ Lời Chúa là các nghi thức nhận xứ. Phía dưới cộng đoàn có những hàng lệ rơi v́ trên gian cung thánh có bóng dáng hai cha xứ thân thương của họ…

Và rồi những tiếng nấc, những giọt nước mắt vỡ ̣a khi cha tân quản xứ tri ân cảm tạ Đức Cha, quí cha và tâm t́nh dành cho cộng đoàn. Cả nhà thờ Phúc Lăng hôm nay ch́m vào nước mắt. Từ cụ bà tóc bạc trắng vẫn móm mém hai tiếng “cha ơi” nghẹn ngào đến những em nhỏ c̣n chưa phân biệt được thế nào là chia tay, là ly biệt. Ngay cả những người như tôi – dù chưa biết cha tân quản xứ là người thế nào, tấm ḷng cha cựu quản xứ ra sao cũng không thể ngăn nỗi hai hàng nước mắt thi nhau chảy. Cha cũng nghẹn lời, và cả nhà thờ th́ cùng một tâm trạng. Chứng kiến cảnh ấy các cha nên vui hay buồn đây? Vui v́ biết các cha được tin yêu, trân trọng, nhưng có ai lại không buồn khi nh́n thấy bao nhiêu người khóc thế này!

Với ơn lành Đức Cha trao ban, thánh lễ kết thúc. Nhưng những giọt nước mắt th́ vẫn rơi xuống. Toàn thể cộng đoàn Đông Quang vây quang cha cựu quản xứ thân yêu của họ. Không thể chúc cha hoàn thành tốt nhiệm vụ của cha nơi nhiệm sở mới, không thể nói lên hai tiếng tạm biệt cha, cả không gian chỉ ch́m đắm trong những tiếng gọi khắc khoải “cha ơi”. Như một đàn chim con bao quanh chim mẹ, cha Phaolo đứng đó, ngăn cho lệ khỏi tuôn trào, không biết nói ǵ đây nơi những người thân thương mà cha một thời gắn bó. “Cha cũng muốn khóc cùng mọi người lắm chứ, nhưng v́ thương cha hăy để cha đi trong niềm vui, đừng bắt cha nhớ quá nhiều, thế th́ cha sao có thể làm việc được ở một vùng đất mới”. Những tưởng rằng chỉ những em gái, các cụ bà, các mẹ, các chị mới là người hay khóc nhưng ngay cả các ông, các anh, và các bạn trai trẻ cũng không kiềm nổi cảm xúc của ḿnh.

Thực sự tôi cũng thế, tôi khóc v́ thấy được khung cảnh này, tôi khóc v́ niềm hạnh phúc của riêng tôi. V́ tôi biết khi t́nh cảm của mục tử và chiên lành c̣n thắm thiết là t́nh yêu Thiên Chúa và đức tin Kitô giáo hăy c̣n nảy nở, hăy c̣n ngân vang. Và tôi tin sẽ có rất nhiều hạnh phúc cũng như những điều tươi đẹp trong tương lai ở mảnh đất mang tên “Phúc Lăng” này.

 


H́nh ảnh nhà thờ Giáo xứ Phúc Lăng

H́nh ảnh Thánh lễ nhận xứ của cha Phaolo Phạm Văn Điền tại xứ Phúc Lăng

 

 

 

 

Xem thêm nhiều h́nh ảnh trong album :

Thánh lễ nhận xứ của cha Phaolo Phạm Văn Điền tại xứ Phúc Lăng

 

 

Giáo dân Đông Quang chia tay cha Phaolo Phạm Văn Điền đi nhận xứ Phúc Lăng

 

[Trở về đầu trang ]