Giáo phận Vinh

Nhà thờ Giáo họ Diên Phúc - Giáo xứ Đan Sa

 

Nhà thờ Giáo họ Diên Phúc - Giáo xứ Đan Sa
Giáo hạt Hướng Phương

 

Địa chỉ :  xă Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng B́nh  ( Bản đồ )

Quản nhiệm : Linh mục Chánh xứ Giáo xứ Đan Sa

Tel

 

E-mail

 

Năm thành lập

 

Lễ Bổn Mạng

 

Số giáo dân

 

Giờ lễ

Chúa nhật     : 

Ngày thường :

Các nhà thờ lân cận :  

Tư liệu :  Lược sử Giáo họ - H́nh ảnh Giáo họ 

-  Tin tức sinh hoạt 

* Thánh lễ đặt viên đá góc khởi công xây dựng nhà thờ giáo họ Diên Phúc (19/12/2014) - H́nh ảnh

 

Lược sử Giáo họ Diên Phúc

< chưa có >

Diên Phúc, vùng đất đón nhận những ơn lành

16.05.2008

Xem h́nh

Đoạn đường thánh P. Borie Cao hay đi lại ở xóm Trà Sơn

Diên Phúc, một họ đạo thuộc xứ Đan Sa, ở xă Quảng Phúc, Quảng Trạch, Quảng B́nh, cách Ṭa giám mục Xă Đoài khoảng 200 km về phía Nam và cách Thành phố Đồng Hới gần 50 km về phía Bắc. Tuy là một cộng đoàn Kitô hữu với 1.600 nhân danh và đời sống kinh tế ở mức độ trung b́nh so với địa bàn trong tỉnh, nhưng lại là một họ đạo may mắn được đón nhận những ơn lành lớn lao từ Thiên Chúa. Chúng ta cùng t́m về với giáo họ bên bờ Sông Gianh này để khám phá những ân sủng đó.

Hai từ Diên Phúc, nguyên nghĩa Hán của nó đă là đón rước những điều may lành (Diên: chào đón, đón rước - đi ghép với một từ; Phúc: những điều tốt lành). Phải chăng do nơi mảnh đất của giáo họ trong hạt B́nh Chính này được đón nhận những ơn lành trọng đại nên họ đă đặt cho địa danh ḿnh là Diên Phúc, hay do có tên là Diên Phúc nên họ được đón nhận những ơn lành?

 

Đón nhận đức tin sớm, một hồng ân lớn lao

Đối với người tín hữu trong ḷng Giáo Hội, th́ không có ǵ cao trọng bằng ơn đức tin. Bởi v́ đức tin không phải là điều do con người nỗ lực, do tài năng của ḿnh mà có được, nhưng trước hết nó là một hồng ân của Thiên Chúa. Chính v́ thế, đức tin được gọi là “nhân đức đối thần” – nhân đức quy hướng về Chúa, do Chúa. Đúng như Chúa Giêsu nói: “Và không ai biết người Con là ai, trừ Chúa Cha, cũng như không ai biết Chúa Cha là ai, trừ người Con, và kẻ mà người Con muốn mặc khải cho." (Lc 10, 22); và chính đức tin mới là con đường dẫn đến hạnh phúc đích thực và sự sống đời đời (x. Gl 3, 11).

V́ thế, được đón nhận đức tin phải là điều may mắn nhất trong đời, và được đón nhận đức tin càng sớm, th́ hồng phúc đó càng như to lớn hơn bội phần. Cả hai điều này, mảnh đất làng Diên Phúc đă may mắn có được.

Trong một lần đến đây, tôi được ông Giuse Nguyễn Văn Thân, 77 tuổi, người đă có 15 năm làm Chủ tịch Hội đồng Mục vụ (HĐMV) giáo họ Diên Phúc thời 1955 đến 1970, hănh diện kể về ơn lành Chúa ban xuống cho quê hương ông.

Nh́n tướng mạo của ông th́ ông không phải là một nhà trí thức, nghiên cứu sách vở, nhưng trong sự chân thành và đầy xác tín vào Chúa, với tuổi đời gần 80, cùng uy tín của ông trong họ đạo, cho tôi sự chăm chú lắng nghe những lời kể của ông.

Dẫn tôi đi quanh nhà thờ và chỉ tay về bốn phía của họ đạo, ông nói rằng: “Quê tôi thật là may mắn. Cha ông chúng tôi đă được đón nhận đức tin từ nhà truyền giáo vĩ đại Đắc Lộ (Alexandre de Rhodes)”. Ông nói rơ hơn: “Tổ tiên tôi truyền lại rằng: ‘Khi cha Đắc Lộ dừng chân nơi Cửa Gianh cách giáo họ chúng tôi gần 4 km và được quan tỉnh Bố Chính cư ngụ bên đất giáo xứ Tân Mỹ bây giờ cho phép giảng đạo, th́ có 15 người trong xóm chúng tôi đă dừng thuyền nghe ngài thuyết giáo và chịu phép rửa làm con cái Chúa dưới tay của ngài. Sau đó, chính những người đó đă về truyền đạo lại cho gia đ́nh họ hàng và láng giềng, cùng với sau này nhờ các cố Tây, các cụ mà cả làng chúng tôi đă trở về với Chúa…’”.

Ghi nhớ những lời ông kể, sau khi trở về nhà, lật lại những trang sử về giáo phận Vinh, tôi thấy điều đó thật hữu lư. Trong cuốn Lịch Sử Vương Quốc Đàng Ngoài, cũng như trong cuốn Hành Tŕnh Truyền Giáo, linh mục Alexandre de Rhodes có thuật lại rằng: Trong khi ở đất Bố Chính, “chúng tôi đă giảng dạy ở phố phường và băi biển, có hai mươi lăm người lương dân nghe giảng và trở lại đạo, trong số đó có một ông cử tinh thông Hán học, chúng tôi viết các kinh Công giáo trao cho ông, để ông dạy giáo dân tân ṭng trong tỉnh và chuyên tâm giáo huấn họ”

Thời gian mà cha Đắc Lộ dừng chân nơi đất Bố Chính hay tỉnh Quảng B́nh nay là vào năm 1629, khi ngài bị tống xuất ra khỏi Đàng Ngoài. Trên đường đi từ Thăng Long vào Đàng Trong để t́m thuyền về Macao, th́ khi đi đến Cửa Gianh đoàn áp tống cha Đắc Lộ và linh mục P. Marquez phải dừng lại v́ phía bên kia sông Gianh là đất của chúa Nguyễn; và trong khi chờ thuyền để vào Đàng Trong, các binh lính đă giao hai nhà truyền giáo Ḍng Tên cho vị quan tỉnh Bố Chính trong vùng đất Cửa Gianh trông coi. Vị quan này đă hào hiệp bảo lănh mọi chi phí ăn ở và cho phép hai nhà truyền giáo giảng đạo trong thời gian lưu lại nơi đây.  Như vậy, điều ông Thân nói trên có nhiều điểm phù hợp, và như thế th́ quả thật là may mắn cho dân làng Diên Phúc!

 

Đón tiếp các vị tử đạo, ơn phúc được ban thêm

Đối với người có niềm tin, th́ những tín hữu phải đổ máu v́ đạo đó là một phúc lành. Phúc lành v́ họ giữ được niềm tin, nhân đức đưa họ đi đến con đường sự sống, và phúc lành v́ họ được ơn Chúa nâng đỡ để can đảm đón nhận những sự bách hại ngơ hầu làm chứng cho chân lư của Chúa đến tận cùng; cũng v́ vậy mà Chúa Giêsu đă nói: “Phúc cho ai bị bách hại v́ sống công chính, v́ Nước Trời sẽ thuộc về họ” (Mt 5,10)…

Người ta cũng nhớ lại chân lư từ những từ ngữ đẹp đẽ của giáo phụ Tertulianô rằng: “Máu các thánh tử đạo làm nên hạt giống đức tin”. Nếu như điều này là chân lư chung cho toàn Giáo Hội, th́ những nơi mà chính những giọt máu tử đạo hay nơi có những dấu tích của các vị tử đạo th́ chân lư đó càng được bộc lộ rơ hơn.

 

Thánh giám mục P. Borie caoQuả thực như thế, ông Thân mà tôi đề cập đến trên đây, say sưa kể tiếp cho tôi rằng: “Họ đạo chúng tôi c̣n được may mắn thêm nữa, là giáo xứ Đan Sa nói chung và họ đạo Diên Phúc chúng tôi nói riêng đă được 3 vị thánh tử đạo sinh sống, hoạt động nơi đây. Đó là cha thánh Điểm, thánh Giám mục Cao và thầy  thánh Tự”.

 

Ông lần lượt kể về từng vị thánh tử đạo cho tôi nghe. “Ngày ấy, khi cha thánh Điểm về làm quản xứ Đan Sa chúng tôi, làng Diên Phúc này vẫn chưa hoàn toàn là Công giáo. Nhờ ngài thăm viếng, an ủi, truyền giảng mà sau đó hết mọi người nơi đây đă trở về với Chúa. Nhưng cha làm quản xứ đây chưa được bao lâu th́ bị bắt.

Cùng thời cha thánh Điểm về làm quản xứ chúng tôi, cha thánh Cao, một cố Tây to cao, về cai quản hạt B́nh Chính này, và trước hết ngài đến ở làng Diên Phúc chúng tôi. Cơn bách đạo dữ quá khiến ngài phải ẩn trốn khắp nơi. Ngài được một số gia đ́nh trong xóm tôi cho nương ẩn và giúp ngài đi trốn, cho đến khi ngài tự nguyện ra nộp ḿnh.”

Kể tới đó ông như chùng giọng xuống v́ thương tiếc, xót xa, nhưng vẫn c̣n đầy vẻ tự hào. Một tay chỉ về phía Đông của họ đạo nơi cha Cao bị bắt, một tay chỉ về phía đoạn đường giữa làng và nói tiếp: “Đàng đó, các cụ xưa kể lại rằng thầy Tự bị bắt ở đó. Thầy c̣n trẻ lắm. Thầy chỉ v́ thương cố Cao nên đi t́m và không chối ḿnh là người đi giúp cố Cao khi quân lính tra khảo”. Nói thế rồi, ông nắm tay kéo tôi qua khúc quanh để nh́n rơ hơn đoạn đường đó.

Hồi tưởng lại những lời ông nói, tôi đọc kỹ hơn những trang sử về các vị thánh tử đạo này trong Truyện Ông Sáu Phúc Lộc

Những ǵ ông cụ kể về 3 vị thánh tử đạo nơi đây đều rất trùng khớp với sách truyền lại. Cả ba vị đều bị bắt vào năm 1838 dưới thời Minh Mạng. Cha thánh Vicente Nguyễn Thời Điểm bị bắt vào ngày mồng 2 tháng Juliô, tức là ngày mồng 2 tháng Bảy; và ngài bị bắt gần làng Đan Sa, ngoài núi cát Giuse.

Vào cuối tháng đó, ngày 31 tháng Bảy, cố Tây đă có giấy bổ nhiệm làm Giám mục của Ṭa Thánh, Pierre Rosa Ursula Dumonlin Borie (cố Cao), vừa tṛn 30 tuổi, cũng đă bị bắt. Thực ra, Đức cha Cao không phải bị bắt, mà v́ ngài thấy những người Diên Phúc che dấu cho ngài bị đánh đập dữ tợn quá nên ngài ra nộp mạng.

Điều đáng nói là cố Cao không chỉ mang ơn lành thiêng liêng đến cho nhiều người dân đất Quảng bên cực Nam vùng đất chúa Trịnh xưa, mà ngài c̣n mang đến những điều hữu ích thể chất lớn lao cho họ. Vậy mà không ít những người dân nơi đây, nhất là các quan lính đă không nh́n đến những điều đó để rồi đối xử với ngài một cách bi thảm!

Ông cụ Thân đă già yếu nên chỉ đi lại trong khu vực nhà thờ Diên Phúc. Nhưng khi kể về công ơn cha thánh Cao, ông đă nhờ một thanh niên trong họ đạo chở tôi ra đến địa điểm mà cha thánh Cao đă hơn một thế kỷ trao tặng sự sống cho những người dân nơi đây. Người thanh niên đó vâng lời ông Thân một cách kính cẩn, lấy xe máy đưa tôi đi về phía Đông Bắc, cách đó gần 1 km. Anh chỉ cho tôi: “Đây là cái giếng mà cha thánh Cao đă t́m ra mạch nước và đào cho dân làng chúng tôi. Cả làng Diên Phúc và mọi người dân qua đường nơi đây đều đă sống nhờ cái giếng này từ năm 1833 cho đến năm 2003. Tức là cho đến vài năm gần đây, khi người dân có điều kiện khoan giếng sâu dưới ḷng đất để lấy nước ngọt và trong sạch, th́ chúng tôi mới không c̣n sử dụng giếng nước này. Nhưng chúng tôi măi măi nhớ ơn ngài. Chúng tôi đă xây rào cần thận để làm di tích. Và anh thấy đó, câu đối: ‘Tiên nhân khai nguồn cứu nhân thế / Ngàn năm ghi tạc dạ tri ân’ cho thấy chúng tôi nhớ đến ơn ngài biết bao”.

Lúc đang ở nhà thờ, ông Thân kể chuyện về cha thánh Cao có tài t́m mạch nước, th́ cũng có một ông trong họ đạo Trà Sơn bên cạnh xúm vào khoe thêm với tôi về cha thánh Cao. Như sợ mất cơ hội không có người chứng kiến tài năng và công ơn của thánh giám mục Cao, ông mời tôi lên xe về họ đạo của ông.

Trước khi dẫn tôi ra cái giếng do thánh Cao t́m ra mạch nước ngoài băi cát cách xa làng 50 mét, ông Phêrô Nguyễn Văn Ngại đă dẫn tôi đến địa điểm mà người xưa truyền lại là chính nơi thánh Cao bước ra nộp mạng. Ông diễn tả quân lính cầm giáo thọc vào bụi cây ban đêm để t́m ngài như thế nào, cha Cao tự nguyện ra nộp ḿnh thế nào, rồi sau đó bị giải về đi ra sao.

Ông lại dẫn tôi đi theo con đường mà cha thánh Cao hay đi lại để thăm dân chúng. Vừa đi ông vừa nói: “Cứ mỗi lần đi ngang qua đây là tôi xin cha thánh cầu bầu cho tôi cũng được bước đi trên con đường đức tin như ngài”. Và trên con đường đó, chúng tôi ra thăm cái giếng do cha thánh Cao khơi nguồn. Ông Ngại cho biết rằng, cho đến năm, bảy năm trước họ đạo của ông vẫn dùng nước nơi giếng này. Hiện tại th́ cái giếng này đă bị cát lấp không c̣n nước.

Ông chủ tịch HĐMV Trà Sơn tuổi độ lục tuần này c̣n định đưa tôi đến họ Tân Hưng trong xứ Tân Mỹ của ông để xem thêm cái giếng cũng do cố Cao t́m mạch và hiện đang được sử dụng. Rất tiếc là thời gian đă không cho phép tôi đi tới đó.

Trở lại với những vị tử đạo mà làng Diên Phúc may mắn được tiếp đón, cưu mang. Sách Ông Sáu Phúc Lộc kể rơ đoạn thầy thánh Tự bị bắt: “Lúc ấy thầy Tự đang trốn ở nhà bà Nho, làng Diên Phúc, yên, chưa biết cố Cao phải bắt. V́ làm sao mà thầy ấy tự nhiên bức tức muốn ra đi t́m cố. […]

Đi một đoạn, vừa đến đồng Mỹ Ḥa, bỗng đâu lính gặp thầy dọc đàng chạy theo khóc lóc.

Lính hỏi: ‘Thầy là ai?’ Thầy ấy rằng: ‘Tôi là người cố Cao’, tức th́ nó bắt lấy người đi cùng trói lại điệu về làng Diên Phúc”

Cả ba vị đều bị xử tử. Đức cha Cao và cha Điểm bị xử cùng ngày với cha thánh Khoa, ngày 24.11.1838. Thầy Phêrô Nguyễn Khắc Tự bị xử giảo (treo cổ) ngày 10.07.1840. Cả 3 vị mà họ đạo Diên Phúc may mắn được đón tiếp, cưu mang đều được phong hiển thánh vào ngày 19.06.1988 cùng với 114 vị thánh tử đạo khác tại Việt Nam.

Cái phúc lớn v́ đă đón rước các Đấng tử đạo đó là họ đạo toàn ṭng 1600 tín hữu hiện ở tại quê hương, cũng như khoảng từng đó nhân danh đang ở các tỉnh phía Nam đều sống đạo hết sức sốt sắng. Hơn nữa, trong ḍng lịch sử cho đến nay, giáo họ nhỏ bé cả Nam lẫn Bắc này đă có10 linh mục, hơn một trăm tu sĩ nam nữ. Đó chẳng phải là phúc lớn do Chúa thương ban và các thánh tử đạo cầu bầu sao?

Thánh đường mới, Thiên Chúa ở cùng

Tin tưởng nơi Chúa, tổ tiên đă từng cưu mang các vị tử đạo, và cuộc sống c̣n nhiều khó khăn chắc là các tín hữu Diên Phúc cũng đang mong muốn nhiều điều. Nhưng một trong nỗi mong muốn sâu xa nhất của họ là làm sao có được ngôi thánh đường để thờ phượng Chúa cho xứng đáng.

Nỗi mong ước đó có lẽ họ có từ thời các vị tiền bối của làng Diên Phúc. Nh́n thấy những giai đoạn nô nức xây dựng thánh đường là đủ biết. Năm 1720, khi mà nhiều nơi trên đất Việt chưa nghe nói về đạo Kitô, th́ nơi đây đă làm cho ḿnh ngôi nhà nguyện bằng tre lá. Đến năm 1830, họ đă cùng nhau đi chặt những cây gỗ lim to hơn để làm ngôi nhà Chúa được vững vàng trước gió băo. Năm 1940, họ đă tái thiết ngôi nhà thờ đó bằng việc xây gạch và lợp ngói. Nhưng thương thay, chiến tranh đă không để ư đến nỗi vất vả và niềm mơ ước của họ, để rồi bom đạn giáng xuống làm hư hỏng nhiều phần. Kiên tŕ trong gian lao như những vị tử đạo đă làm gương, nhờ các cha quản xứ sau này như cha Đoàn, cha Liêm, cha Ninh sửa chữa, và nhờ vậy họ có nơi sinh hoạt tạm bợ qua năm tháng.

Nhưng vật chất th́ có giới hạn, và v́ vậy ngôi nhà thờ được chắp vá đó không c̣n có thể sử dụng. Trước t́nh cảnh và niềm ao ước của người tín hữu, cha quản xứ đương nhiệm Giacôbê Nguyễn Trọng Thể đă giúp đỡ cho bà con xây dựng ngôi thánh đường mới.

Để chia sẻ niềm vui và chúc lành cho họ đạo đă từng được nhiều ơn phúc này, ngày 13.05.2008, Đức cha Phaolô Maria đă đến cắt băng khánh thành và làm phép thánh đường, cùng cung hiến bàn thờ cho họ. Cũng có 12 linh mục, các tu sĩ nam nữ, và khoảng 1.500 khách mời, tín hữu tham dự biến cố trọng đại này với cộng đoàn Diên Phúc.

Niềm hạnh phúc và sự xác tín về lợi ích lớn lao của nhà thờ chỉ có thể thấy rơ trong lời tri ân cuối lễ của ông Chủ tịch HĐMV giáo họ Diên Phúc. Ông nói: “Đây là điều chúng con hằng ao ước bao nhiêu năm. Khi ngôi thánh đường xong chúng con cứ tưởng ḿnh nằm mơ. Chính v́ vậy, lúc này con phải lấy lời của thánh Phêrô mà nói: ‘Ở đây th́ tốt lắm Chúa ơi’”, và ông nói tiếp: “ c̣n ǵ sướng hơn là được ở với Chúa. Chúa Giêsu Thánh Thể ngự đây. Chúng con sẽ ngày đêm đến đây với Người. Có Chúa là có tất cả. Ở đây tốt lắm Chúa ơi!”

Với nhiều nơi, nhất là ở các nước Âu Mỹ, việc ngày nay xây nhà thờ có lẽ là lỗi thời. Nhưng chỉ những ai ở trong vùng đất Nghệ -Tĩnh - B́nh nói riêng và Việt Nam nới chung mới hiểu thế nào là sự cần thiết của thánh đường. Với khoảng hơn 95 % tín hữu thực hành đạo, th́ những mùa đông giá rét và mùa hè oi bức khắc nghiệt của miền Trung nếu không có ngôi thánh đường th́ thật là thương cho các tín hữu. Những người đă từng giúp đỡ cho công cuộc xây dựng thánh đường, nếu có dịp về đây chắc họ sẽ cảm động và hạnh phúc lắm. Bỏ ra một số tiền nhưng có được một cơ sở để thực hiện việc phụng tự, để học học giáo lư, nhất là để cùng được ở với Chúa Giêsu Thánh Thể th́ thật là nguồn lợi biết bao. Chẳng phải tất cả những vị thánh làm nên những điều kỳ diệu đều đă từng say sưa bên ngôi nhà tạm Thánh Thể đó sao? Hy vọng rằng những lời ông Trưởng ban hành giáo họ Diên Phúc nói ra cũng là lời bày tỏ của mọi tín hữu trong ḷng Giáo Hội.

 

Sử dụng ơn Chúa đúng đắn, phúc lành sẽ được ban măi

Thánh Thánh Kinh dạy rằng: Anh em đừng làm cho ân sủng của Chúa ra vô hiệu; trái lại, hăy dùng ơn đó mà phục vụ nhau. Nếu như các tín hữu Diên Phúc, nơi đă từng được đón nhận nhiều ơn lành của Chúa, và mọi Kitô hữu biết sử dụng ơn Chúa một cách đúng đắn, th́ không chỉ mọi người sẽ được phúc ở đời này mà ơn lành đó sẽ tồn tại măi cho mỗi người trong Thiên Chúa. V́ chẳng phải Chúa đă nói: Hễ anh em làm bất cứ một điều ǵ cho người bé mọn là anh em đă làm cho Ta; và những ai làm điều lành cho Chúa qua anh em, th́ được Chúa mời vào Thiên quốc hưởng phúc vinh với Người (x. Mt 25, 31-40)?

 


Trích lại trong Trương Bá Cần, Lịch sử giáo phận Vinh, Tp. HCM 1998, tr. 13.

 Xc. sđd, tr. 11-13.

Trích lược và dẫn chứng theo Trương Bá Cần, sđd, tr. 318-356.

Hoàn Nguyên

* Nguồn : Web Site  Giáo Phận Vinh

 

Chi tiết bổ sung xin gởi về
giaoxugiaohovietnam@Yahoo.com 

............................

Thánh lễ đặt viên đá góc khởi công xây dựng nhà thờ giáo họ Diên Phúc

GPVO - “Đất nước nào, vùng dân cư nào có càng nhiều ngôi nhà thờ được dựng nên thì nơi đó, đất nước đó nhà tù sẽ ít đi”. Đức cha phụ tá Phêrô đã khẳng định điều đó trong thánh lễ đặt viên đá góc khởi công xây dựng nhà thờ giáo họ Diên Phúc, giáo xứ Đan Sa (Quảng Bình) vào sáng ngày 19.12.2014. Điều đó nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc đầu tư xây dựng thánh đường làm nơi thờ phượng Thiên Chúa và là môi trường huấn đức, dạy dỗ nhân bản hay hướng dẫn cung cách sống, đạo làm người cho các cá nhân cũng như tổ chức trong một khu vực dân cư nhất định.

Về với Diên Phúc trong niềm vui của đông đảo bà con giáo dân ngày lễ đặt viên đá góc, chúng tôi được biết nhiều hơn về một cộng đoàn giáo họ đang ngày càng phát triển mạnh về số lượng, cũng như đời sống đạo. Họ cũng tâm sự với chúng tôi những trăn trở, thao thức của mỗi người khi nói về công trình nhà thờ mới đang trong giai đoạn bắt đầu. Hay những lắng lo cho đời sống tương lai của con em trong giai đoạn phát triển và hội nhập của khu vực thị xã Ba Đồn.

Nhìn nền móng mới được hoàn thành không lâu, nhiều người tỏ vẻ âu lo khi nghĩ đến ngày ngôi nhà thờ mới được khánh thành. Bởi lẽ, với số lượng giáo dân ngày càng đông (tính đến thời điểm này, giáo họ có xấp xỉ 2000 người) thì việc xây cất một ngôi thánh đường đáp ứng được nhu cầu mục vụ và sinh hoạt phải tương đối lớn. Nhưng với sức mình, bà con trong giáo họ không thể nghĩ đến việc hoàn thành. Tuy nhiên, như câu khẩu hiệu mà bà con bấy lâu nay vẫn khắc ghi, cũng như hôm nay đây được trịnh trọng treo lên: “Hết thảy mọi việc chúng con làm đều do Người thực hiện” (Is 26, 12), ai ai cũng tin tưởng vào sự quan phòng và giúp sức đến từ Thiên Chúa.

Quả thế, với niềm tin tưởng và phó thác, cha quản xứ Antôn Đậu Thanh Minh đã bàn với bà con giáo dân Diên Phúc quyết định phá bỏ ngôi nhà thờ cũ bằng gỗ đã xuống cấp nghiêm trọng khi kinh qua thời gian gần 70 năm để xây mới toàn bộ. Tính đến nhu cầu sử dụng lâu dài và đáp ứng nhu cầu sử dụng của gần 2000 giáo dân, ngôi nhà thờ mới có thiết kế 2 tầng, dài 34m, rộng 19m và cao 37m. Đây là một công trình rất lớn đối với một giáo họ còn khó khăn như Diên Phúc. Vì thế, qua thánh lễ đặt viên đá góc hôm nay, cha Antôn và bà con hy vọng sẽ nhận được sự trợ giúp từ Giáo phận và các ân nhân để có thể sớm thỏa lòng mong ước.

Đức cha Phêrô đến chủ tế thánh lễ và tự tay đặt viên đá góc của ngôi nhà thờ mới là dấu chỉ của niềm hy vọng và sự an ủi lớn lao. Qua đó, bà con nơi đây cũng cảm nhận được sự quan tâm ưu ái của bề trên Giáo phận, cách riêng tình thương của Đức cha Phaolô chủ chăn và Đức cha phụ tá Phêrô dành cho Diên Phúc.

Đức cha Phêrô cũng đã chia sẻ những nỗi lắng lo và khó khăn của bà con, ngài cũng hết lòng nguyện ước cùng bà con cho công trình đang thực hiện. Ngài động viên: “Bản thiết kế công trình nhà thờ của anh chị em rất đẹp, rất mới mẻ và đặc biệt. Sau khi hoàn thành, chắc chắn ngôi nhà thờ này sẽ là động lực có ý nghĩa to lớn đối với đời sống Đức tin, cũng như cuộc sống của anh chị em. Chúng ta hãy cùng tin tưởng vào sự quan phòng của Chúa. Ngài sẽ hành động với chúng ta qua bàn tay, khối óc và lòng hảo tâm của các vị ân nhân”. Đức cha cũng không quên nhắc nhở mỗi người hãy ý thức hướng về việc xây dựng ngôi đền thờ tâm hồn. Bởi đó là ngôi đền thờ mà Chúa hằng muốn ngự trị và trong mắt Ngài, đó là nơi đẹp nhất.

Với thánh lễ trang nghiêm, sốt sắng và rất nhiều giáo dân trong cũng như ngoài giáo họ đã đặt những viên đá thể hiện tinh thần sẻ chia, chắc chắn Chúa đang cùng hành động với bà con Diên Phúc. Bà con giáo họ cũng thêm phần yên tâm để tiếp tục công trình ý nghĩa này. Ngôi nhà thờ mới trong tương lai sẽ là một điểm đến của yêu thương, của niềm hy vọng và là nét đẹp của vùng cồn cát ven biển Quảng Phúc, gần cảng Gianh này.

 

 


H́nh ảnh nhà thờ Giáo họ Diên Phúc

Thánh lễ đặt viên đá góc khởi công xây dựng nhà thờ giáo họ Diên Phúc (19/12/2014)

* Nguồn : Trang Web Giáo Phận Vinh

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

[Trở về đầu trang ]