|

Lược
sử Giáo xứ Làng Truông
< chưa có >
Chi tiết bổ sung xin gởi về
giaoxugiaohovietnam@Yahoo.com

..................

Vài suy nghĩ
bên lề Thánh lễ Thêm Sức tại giáo xứ Làng Truông
18.05.2008


Vào lúc 07h ngày 16.05.2008, Đức cha Phaolô Maria đă cử hành
Thánh lễ ban bí tích Thêm Sức cho hơn 50 em thiếu nhi của giáo xứ
Làng Truông. Với một giáo xứ cổ xưa, từng sinh ra ba người con là
các giáo xứ: Tràng Lưu, Ninh Cường, Thịnh Lạc và ba người cháu là
các giáo xứ: Chúc A, Thượng B́nh, Tân Hội, và hiện vẫn c̣n hơn 3.000
tín hữu trong cộng đoàn của ḿnh, mà phân đông là dân số trẻ, thế
nhưng hôm nay chỉ có hơn 50 em lănh nhận ấn tín ơn Chúa Thánh Thần,
một hiện tượng không b́nh thường so với sự phát triển dân số tự
nhiên khiến tôi thắc mắc, và từ chỗ thắc mắc đă đưa tôi đến chỗ có
đôi điều suy nghĩ.
Tôi hỏi cha Giuse Nguyễn Văn Thắng, linh mục quản xứ Làng Truông,
v́ sao một cộng đoàn hơn 3.000 tín hữu hữu, phần đông là dân số trẻ,
mà chỉ có số ít các em lănh nhận bí tích Thêm Sức như thế. Cha Thắng
tỏ cho thấy ngài cũng là một người nắm rơ quy luật phát triển tự
nhiên khi nói: “Theo sự phát triển b́nh thường, và nếu có tổ chức lễ
Thêm Sức hằng năm như giáo xứ chúng tôi, th́ với dân số hơn ba ngàn,
lẽ ra mỗi lần phải có khoảng 150 em trong độ tuổi lănh nhận bí tích
Thêm Sức. Thế nhưng hôm nay chỉ có 50 em thôi. Dẫu ít như thế nhưng
tôi vẫn phải tổ chức. Nếu tôi không tổ chức th́ không biết rồi sẽ
c̣n được mấy em”.
Nghe cha nói vậy, tôi càng ngạc nhiên và muốn biết lư do. Tôi
chưa kịp hỏi th́ h́nh như cha đọc được ư định trong tôi: “Anh biết
đó, Làng Truông, nguyên cái tiếng của nó đă nói lên tất cả cuộc sống
nơi đây: Vùng nông thôn đồi núi, cây cỏ um tùm. Chính v́ cuộc sống
nông thôn ở vùng sâu, vùng xa của xă Hương Giang, Hương Khê, Hà Tĩnh
này đă làm cho các em không được vui hưởng những niềm vui theo quy
luật của cuộc sống. Lẽ ra những em trẻ này phải được đến trường,
được ở nhà để học hỏi giáo lư và lănh nhận các bí tích theo độ tuổi
của ḿnh. Đằng này, phần đông các em chưa học xong lớp 6, lớp 7 đă
phải t́m vào các tỉnh miền Nam làm Oshin, bán vé số, nhặt ve chai...
V́ lư do đó nên dẫu có mấy chục em ở nhà tôi cũng phải lo tổ chức
Thánh lễ Thêm Sức, để sau đó các em có thể sẽ đi xa làm ăn cho đến
tuổi lớn.”

Nghe cha nói thế tôi mới nghĩ ra một điều là, làm mục vụ không
phải là bắt người ta theo ḿnh, mhưng ngược lại phải tùy hoàn cảnh
của các tín hữu mà lo liệu công việc cho họ. Điều đó chẳng phải là
giáo huấn và gương sáng của Chúa Giêsu sao: “Con Người đến không
phải là để được phục vụ, nhưng để phục vụ và hiến dâng mạng sống làm
giá chuộc nhiều người” (Mt 20,28); Chúa cũng đă bỏ 99 con chiên để
đi t́m một con chiên lạc cũng v́ lẽ đó (x. Lc 15, 4-7).
Cha Giuse có thể không trao tặng được nhiều vật chất cho các con
chiên, nhưng việc ngài lo cho các tín hữu như vậy đă là một sự trao
ban rất nhiều. Bởi v́, trước hết, một lần tổ chức Thánh lễ Thêm Sức
là một lần phải chuẩn bị; tổ chức hằng năm sẽ phải vất vả và tốn kém
nhiều hơn; thêm vào đó, khi lo cho các em được lănh nhận đầy đủ các
bí tích Khai Tâm, các em có thể yên tâm để đi làm ăn: nuôi sống ḿnh
và giúp đỡ gia đ́nh.
Nhưng cha Giuse không phải chỉ bằng ḷng với việc lo phần thiêng
liêng cho các em. Trong khi đi dạo quanh giáo xứ, tôi thấy một ngôi
nhà mới khá rộng răi và đẹp mắt đang sắp hoàn thành. Tôi hỏi: “Đó có
phải là nhà giáo lư không, thưa cha?”. Cha Giuse chỉ cho tôi dăy nhà
phía sau thánh đường và nói: “Nhà giáo lư đằng kia. Đây là căn nhà
tôi dự định sẽ dùng vào việc dạy văn hóa cũng như dạy nghề cho con
em trong xứ”. Ngài nói thêm: “Nếu tôi không giúp cho các em nâng cao
văn hóa và t́m cái nghề, th́ hết đời này đến đời kia có thể các tín
hữu nơi đây cứ phải đi làm thuê làm mướn. Điều buồn thương nhất là
khi con người không được học hành th́ họ sẽ khó phát triển những
khía cạnh khác”.

Ngôi trường để nâng cao văn hóa và dạy nghề cho
giới trẻ Làng Truông
Trong khi nói điều đó, cha cũng đă nói nhỏ với tôi những dự định
về nhân sự cho ngôi trường.
Tôi chưa biết rồi đây ngôi trường hai tầng với 8 lớp học sẽ hoạt
động như thế nào. Nhưng khi thấy sự lo lắng, trăn trở của cha cho
các con chiên làm tôi thật cảm động và ngưỡng mộ.
Rất thông thường người ta nghĩ rằng làm linh mục là cốt để lo
phần linh hồn cho các tín hữu. Nhưng điều đó có lẽ không hợp với
quan niệm niềm tin của Kitô giáo. Ngay từ đầu và từ trong truyền
thống Dothái giáo mà Kitô giáo kế thừa, con người không phải là một
hữu thể có hai phần riêng biệt: thể xác và linh hồn. Mà con người là
xác – hồn, nghĩa là không có sự tách rời giữa xác và hồn như quan
niệm nhị nguyên. Giữa thể chất và tinh thần luôn có sự tác động lên
nhau. Chính v́ thế mà người ta hay nói cần phải có “một linh hồn
lành mạnh trong một thân xác tráng kiện”. Và cũng chính v́ thế mà
niềm tin Kitô giáo mới nói xác loài người ngày sau sống lại. Nghĩa
là thân xác có giá trị góp phần vào trong sự cứu độ. Như vậy, muốn
cho các tín hữu có sự lành mạnh, phát triển về tâm linh, th́ các vị
mục tử cũng cần giúp đỡ cho đoàn chiên của ḿnh phát triển về phần
thể chất nữa. Có như thế nó mới diễn tả được lư tưởng theo Chúa
Giêsu của ḿnh: “ Tôi đến để cho họ được sống và sống dồi dào” (Ga
10,10).
Tôi nhớ lại một thần học gia nào đó nói rất chí lư: “Khi con
người đói khổ và dốt nát th́ đó là lúc Thiên Chúa bị hạ nhục”. Hy
vọng rằng tất những ai, đặc biệt là các linh mục những người đang
muốn làm vinh danh Thiên Chúa và mang lại hạnh phúc cho con người,
sẽ có những lo lắng cho các tín hữu cả về phần tinh thần lẫn thể
chất, cũng như sẽ tùy hoàn cảnh mà giúp đỡ cho mỗi người.
Hoàng Trung
|
|